Lựa chọn đầu vào tối ưu trong dài hạn của doanh nghiệp



Phù hợp với mục tiêu tối đa hóa lợi nhuận, có thể giảđịnh rằng, hoặc doanh nghiệp phải lựa chọn các đầu vào K và L sao cho có thể tối thiểu hóa chi phí Cđể sản xuất một mức sản lượng đầu ra Q cho trước; hoặc nó phải lựa chọn các đầu vào này sao cho có thể tối đa hóa được mức sản lượng đầu ra Q với một mức chi phí C cho trước.


Cách phân tích hai trường hợp này hoàn toàn tương tự nhau nên chúng ta chỉ cần xét trường hợp doanh nghiệp cần tối đa hóa sản lượng đầu ra với một mức chi phí đầu vào C cho trước.



Với giá trịC cho trước, tương ứng với các mức lương w và giá thuê vốn r, ta vẽđược một đường đẳng phí AB như trong hình 7.7. Doanh nghiệp đối diện với một hệ thống đường đẳng lượng Q1Q2Q3…, trong đó mỗi đường gắn với một mức sản lượng đầu ra nhất định. Để tối đa hóa sản lượng đầu ra, điểm lựa chọn về các đầu vào của doanh nghiệp, một mặt, phải nằm trên đường đẳng phí AB, mặt khác, phải cho phép doanh nghiệp hoạt động được trên một đường đẳng lượng cao nhất có thể. Giống như cách chúng ta phân tích về sự lựa chọn tối đa hóa độ thỏa dụng của người tiêu dùng, tổ hợp các đầu vào (K,L) tối ưu sẽ tương ứng với điểm mà đường đẳng phí AB tiếp xúc với một đường đẳng lượng. Trên hình 7.7, điểm lựa chọn tối ưu chính là điểm E. Tương ứng, tổ hợp (L*,K*) chính là lượng lao động và vốn mà doanh nghiệp cần lựa chọn. Với các đầu vào này, doanh nghiệp có thể tạo ra sản lượng đầu ra cao nhất trong giới hạn mức chi phí C.


Vì E là điểm tiếp xúc giữa đường đẳng phí AB và đường đẳng lượng nên tại E, độ dốc của hai đường này là bằng nhau. Do đó, tại điểm lựa chọn tối ưu này, ta có:    MRTS = w/r


Hay     MPL/MPK=w/r  hoặc MPL/w = MPK/r


Đây chính là các đẳng thức (7.6), (7.7) nói lên điều kiện cân bằng tối ưu giữa các yếu tố sản xuất  mà chúng ta đã biết.

Previous
Next Post »