Như vậy, trong dài hạn, để tối đa hóa lợi nhuận, một doanh nghiệp chấp nhận giá trên các thị trường đầu vào phải đồng thời lựa chọn cảL và K sao cho: MRPL = w và MRPK = r. Xét riêng từng yếu tố sản xuất, các đẳng thức vừa nêu cũng giống hệt như trong trường hợp ngắn hạn. Điểm khác biệt là ở chỗ: trong dài hạn, các yếu tố sản xuất đều có khả năng biến đổi, do đó, đường doanh thu sản phẩm biên của mỗi yếu tố sản xuất đều phụ thuộc vào mức sử dụng các yếu tố sản xuất khác. Nếu trong ngắn hạn, với lượng K cốđịnh, ta có thể coi đường doanh thu sản phẩm biên của lao động MRPL là xác định (đương nhiên với một điều kiện xác định về trình độ công nghệ cũng như nhu cầu đầu ra), thì trong dài hạn, đường MRPL tùy thuộc vào mức Kđược sử dụng cũng nhưđường MRPK tùy thuộc vào mức Lđược sử dụng. Do vậy, mức sử dụng về một loại yếu tố sản xuất không chỉ bị tác động bởi sự thay đổi thuần túy trong mức giá của chính nó mà còn bị ràng buộc bởi điều kiện cân bằng giữa các yếu tố sản xuất. Vì thế, tuy các đường MRPL và MRPK vẫn được xem như là “cơ sở” của các đường cầu dài hạn của doanh nghiệp về lao động và vốn, song chúng không phải là một. Để rõ hơn, ta thử xét đường cầu dài hạn của doanh nghiệp về lao động.
Giả sử trên thị trường vốn, giá thuê vốn rđã xác định. Giờđây chúng ta muốn biết lượng cầu về lao động của doanh nghiệp thay đổi như thế nào khi tiền lương thị trường thay đổi?
Khi mức lương là w1, giả sử các điều kiện (7.6) hay (7.7) (hai điều kiện này là hoàn toàn tương đương nhau) được thỏa mãn với L = L1 và K = K1. (Tại tổ hợp (L1,K1) ta có MPL/MPK = w1/r). Điểm A(L1,w1) nằm trên đường MRPL1, được vẽ gắn với điều kiện K = K1, chính là một điểm trên đường cầu dài hạn về lao động của doanh nghiệp mà chúng ta đang định xây dựng. Khi tiền lương thị trường hạ xuống thành w2, thoạt tiên khi K chưa thay đổi, mức cầu về lao động của doanh nghiệp sẽ tăng lên thành L2’, tương ứng với sự di chuyển dọc theo đường MRPL1 tới điểm B, sao cho điều kiện MRPL = w2được thỏa mãn. Tuy nhiên, khi mức lao động được sử dụng tăng lên, đường doanh thu sản phẩm biên của vốn MRPK không còn nguyên như cũ mà sẽ dịch chuyển lên trên và sang phải. Đểđảm bảo điều kiện MRPK = r, giờđây mức sử dụng K sẽ phải tăng lên. Điều này lại làm đường MRPL dịch chuyển lên trên và sang phải. Mức sử dụng lao động L2’ không còn là tối ưu và nó phải tăng lên. Quá trình này cứ tiếp tục cho đến khi điều kiện cân bằng giữa các yếu tốđược xác lập trở lại với mức sử dụng L = L2 và K = K2 (tại tổ hợp (L2,K2) ta sẽ có MPL/MPK = w2/r). Như thế, tương ứng với mức lương w2, trong khi lượng cầu ngắn hạn về lao động là L2’ thì trong dài hạn, nó là L2. Điểm C(L2,w2) là một điểm mới trên đường cầu dài hạn này. Trên đồ thị, C thuộc vềđường MRPL2, gắn với điều kiện K = K2. Đường cầu về lao động nối liền các điểm A, C…là một đường thoải hơn so với các đường MRPL. Nói một cách khác, cầu dài hạn về một yếu tố sản xuất của doanh nghiệp có độ co giãn theo giá lớn hơn so với cầu ngắn hạn tương ứng.
EmoticonEmoticon